Lục Thính An kéo Cố Ứng Châu đi ra cửa, vừa đi vừa nói như ra lệnh:
“Năm phút. Tôi cho cậu năm phút xử lý xong chuyện riêng này. Năm phút nữa mà chưa thấy cậu ngoài cửa, chúng tôi đi trước.”
“Biết rồi!” Hạ Ngôn Lễ đáp nhanh, rồi sốt ruột lay Tiền Lai vài lần mà không được. Cuối cùng cậu không nhịn nổi nữa, quay sang quát hai người còn đang đứng nhìn:
“Hai người còn định đứng đó xem đến bao giờ?! Qua đây phụ tôi một tay đi chứ!”
Hạ Gia Thanh: “…”
Hạ Như Sơ: “…”
Cái dáng vẻ đột nhiên mạnh mẽ của Hạ Ngôn Lễ khiến hai người đều không biết nên giúp hay nên thôi.
Lúc này, Du Thất Nhân đang đứng cạnh xe cảnh sát thì chợt nhớ ra trong phòng nghỉ vẫn còn Bùi Giang Chiêu đang say mềm.
Bọn họ vốn định đến nhà họ Bùi, tiện đường mang luôn “con sâu rượu” kia theo cũng được. Dù sao, trong nhà họ Bùi, Bùi Giang Chiêu là con ruột của Diệp Kinh Thu; biết đâu mang anh ta theo còn có thể giúp họ dễ nói chuyện hơn.
Lục Thính An và Cố Ứng Châu vừa đi ra cửa, đúng lúc thấy Du Thất Nhân và hai người khác vội vàng quay lại trong quán.
Phó Dịch Vinh nhìn quanh không thấy Hạ Ngôn Lễ, liền hỏi nhỏ:
“Hạ Ngôn Lễ đâu rồi?”
Lục Thính An hừ nhẹ, giọng dửng dưng:
“Đang giải quyết việc riêng. Khi các anh mang Bùi Giang Chiêu ra, nhớ để ý đừng để hai anh em nhà họ Hạ làm khó.”
Phó Dịch Vinh thuận miệng đáp: “Ờ.”
Nói xong mới chợt nhận ra có gì đó sai sai, tròn mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654898/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.