Ấn tượng chung mà anh ta mang lại cho người ta vẫn là nhiệt tình và chân thành. Càng tìm hiểu kỹ, Lục Thính An lại càng thấy khó hiểu. Thật khó tưởng tượng kiểu người như anh ta lại có thể gây thù oán đến mức bị ném xác xuống hồ bơi thành “xác c.h.ế.t trầm thủy”. Nghe nói, anh ta còn chưa hề tham gia công việc ở công ty gia đình, thương trường thì càng không có kẻ thù.
“Thính An, cậu có ăn bít tết không?”
Lục Thính An đang mải suy nghĩ thì giọng Bùi Giang Chiêu vang lên bên tai, cắt ngang dòng ý tưởng. “Tiếc là hôm nay bếp chỉ làm bít tết tái năm phần, mà trước đây cậu toàn ăn tái ba phần trở xuống.”
Trong đầu Lục Thính An lóe lên ý nghĩ cần phải ứng biến.
Thật ra cậu vốn quen ăn món Trung, từ lúc xuyên đến đây mới thử bít tết dăm ba lần, lần nào cũng ăn chín bảy phần. Cậu thích thịt chín hơn thịt tái. Chỉ sợ Cố Ứng Châu sẽ nghi ngờ khẩu vị mình sao lại đổi khác nhanh như thế.
Nhưng Cố Ứng Châu còn chưa đợi cậu trả lời đã chặn họng bằng một câu trào phúng:
“Ba phần tái? Không phải lãng phí lửa sao? Mặt trời vừa nhú đã vội cắn thịt bò sống, chẳng phải thú vị lắm à?”
Miệng nói với Bùi Giang Chiêu, nhưng ánh mắt sâu tối kia lại dán chặt vào Lục Thính An.
Cậu chỉ cười nhẹ: “Đừng nhìn em, giờ không ăn như thế nữa.”
Bùi Giang Chiêu đảo mắt nhìn qua cả hai, không cam lòng lại hỏi:
“Vậy trứng cá muối? Cậu không ăn à?”
“Không, tanh lắm.”
“Trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654865/chuong-284.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.