Cố Ứng Châu tất nhiên không đời nào chấp nhận cái kiểu “tình bạn” nực cười đó. Với anh, hai người bây giờ vừa quấn vừa ôm, đã sớm vượt qua ranh giới trong sáng từ lâu rồi.
Đừng thấy anh thường ngày trông lạnh nhạt, né tránh nhắc đến tình cảm. Một khi đã động lòng, thì chính là khắc cốt ghi tâm, không phải cậu thì không là ai khác. Có lẽ cũng vì nề nếp gia giáo từ nhỏ mà trong lòng anh, Lục Thính An đã sớm là người bạn đời cả nửa quãng đời sau. Anh hy vọng Thính An cũng coi mình như thế.
Nụ hôn vừa dứt, mí mắt Lục Thính An đã bắt đầu díp lại, cả người lười nhác đến độ ngáp liên tục, như thể uống nhầm thuốc ngủ.
Cậu toát mồ hôi nhễ nhại, tất nhiên không thể chịu nổi cảm giác dính nhớp, liền gượng gạo chống người muốn đi tắm. Nhưng ngay khi vừa xoay lưng, bàn tay của Cố Ứng Châu lại kéo mạnh, tuyệt không chịu buông.
Cố Ứng Châu áp trán lên lưng cậu, giọng khàn mà kiên quyết:
“Cho em thêm một cơ hội nghĩ kỹ lại… rốt cuộc chúng ta là quan hệ gì.”
Trong chất giọng truy vấn ấy, Lục Thính An nghe ra một tia bất an, thậm chí là căng thẳng. Cái đầu vốn mơ hồ dần dần tỉnh táo. Dựa vào cánh tay anh, cảm giác an toàn ấy khiến cậu không khỏi nghĩ xa hơn.
Một mối quan hệ bền lâu cần nhiều yếu tố cùng duy trì. Gia đình cậu không phải vấn đề, nhưng gia đình Cố Ứng Châu thì sao? Đúng như Lục Trầm Hộ từng nhắc, Cố gia là hào môn, không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654838/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.