Lục Thính An nói chuyện với cô bé rất lâu. Câu hỏi đầu tiên là vì sao con bé lại bất ngờ bật khóc.
Nữ cảnh sát và Vệ Hành đều nghĩ, chắc họ đã làm gì khiến con bé khó chịu, hoặc trời sắp tối, một mình ở đây khiến nó sợ hãi.
Nhưng sự thật hoàn toàn không phải vậy. Lý do khiến cô bé khóc là vì suốt hơn sáu năm qua, chưa từng có ai đối xử với nó dịu dàng như thế.
Ở nhà, mỗi lần bị đánh, sẽ chẳng ai bôi thuốc cho nó. Thương nhẹ thì tự để vài ngày cho lành; nặng hơn, nhất là vào mùa hè dễ nhiễm trùng, đau tới mức không chịu nổi, nó chỉ biết sang nhà hàng xóm mượn lọ thuốc đỏ để chấm lên. Lành chưa được bao lâu thì lại thêm những vết bầm, vết rách mới.
Đây là lần đầu tiên có người kiên nhẫn vén áo nó lên, dùng tăm bông tẩm dung dịch povidone-iodine chấm từng chút một để sát trùng. Cô bé nhìn thấy nữ cảnh sát vẫn cau mày, nhưng đó không phải vì khó chịu, mà vì xót xa, xót cho một đứa nhỏ như nó mà khắp người đầy thương tích.
Nó đã quen với việc bị thương và tự chịu đau, nhưng không quen với việc nhận lấy sự quan tâm. Ở nơi này, mỗi chút thiện ý đều khiến nó muốn rơi nước mắt và càng khiến nó không muốn quay về căn phòng tối đen như mực kia, nơi mà bất cứ lúc nào cũng phải đối diện với roi da của cha.
Nó khao khát biết bao một nơi mà mình có thể làm bất cứ điều gì muốn, có quần áo ấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654813/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.