“Thi thể Lê Minh mang về, tôi đã tiến hành khám nghiệm lại lần nữa. Hầu hết các phán đoán ban đầu của cô ấy đều chính xác.”
Từ đầu dây bên kia, giọng Sầm Khả Dục chậm rãi vang lên:
“Các cậu tra ra đứa trẻ này thực tế đã bảy tuổi, nhưng xương cốt chỉ phát triển tương đương tối đa năm tuổi. Cốt linh của nó nhỏ hơn độ tuổi thật khoảng hai năm. Nguyên nhân có thể do vấn đề di truyền, hoặc do bị suy dinh dưỡng kéo dài dẫn tới phát triển không đầy đủ.”
Lục Thính An ngồi xổm quá lâu, hai chân mỏi rã rời, bèn chống một chân đứng lên. Hai người bên cạnh ngẩng đầu nhìn cậu, cũng đứng dậy theo.
“Dạ Lãng Minh cao từ 1m78 trở lên, mẹ anh ta cũng phải ít nhất 1m60. Còn Trần Hòa Nghi, theo thân phận hiện tại là diễn viên, ngoại hình từ nhỏ chắc chắn không có vấn đề về chiều cao.”
Nghe Lục Thính An phân tích, Sầm Khả Dục nhẹ giọng đáp “Ừ,” rồi nói:
“Nói cách khác, khả năng phát triển kém do vấn đề di truyền càng thấp. Tôi đã lấy mẫu của đứa bé gửi đi xét nghiệm, vài tiếng nữa sẽ có kết quả.”
Lục Thính An đáp lời, thuận miệng cảm ơn thay mặt phía chính phủ.
Tiếng cười nhẹ nhàng của Sầm Khả Dục truyền qua điện thoại:
“Đây vốn là công việc của tôi, không có gì vất vả. Ngược lại là cậu đấy ra ngoài thư giãn mà vẫn đụng phải án mạng, làm cảnh sát đúng là chẳng dễ dàng chút nào.”
Cố Ứng Châu đứng bên cạnh nghe được, cau mày thật sâu.
Câu nói kia rõ ràng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654811/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.