“Con trai bà là cha ruột của Tiểu Quang, đến nhận dạng t.h.i t.h.ể là chuyện hợp tình hợp lý.”
Lục Thính An nheo mắt, ánh nhìn đầy nghi ngờ xoáy chặt vào Bà Dạ:
“Bà không chịu để anh ta đến, là vì sợ chúng tôi phát hiện anh ta cũng có liên quan đến vụ án à?”
Bà Dạ vội lắc đầu, nét mặt đầy khẩn cầu:
“Các cậu chưa làm cha, sẽ không hiểu được… Nếu Lãng Minh nhìn thấy con trai mình nằm như vậy, nó nhất định không chịu nổi… nó sẽ sụp đổ mất! Tôi chỉ muốn bảo vệ cho chút hạnh phúc hiếm hoi của gia đình mình, không muốn con tôi phải chịu đả kích lớn như thế…”
Lục Thính An nhìn bà một lúc lâu, ánh mắt pha lẫn khó hiểu và thất vọng:
“Nếu con trai bà thực sự yêu thương Tiểu Quang, thì điều cuối cùng anh ta muốn… chính là gặp mặt nó lần cuối.”
Không có bậc cha mẹ nào thực lòng thương con mà lại chấp nhận hoàn toàn không hay biết gì khi con mình c.h.ế.t thảm. Những lời như “Sợ nó chịu không nổi” hay “Không muốn nó buồn quá mức” thật ra chỉ là cái cớ tự cho là thiện ý. Đến khi sự thật bị bóc trần, cú sốc chẳng những không giảm bớt mà còn nặng hơn gấp bội. Và lúc đó, điều họ phải gánh thêm là oán trách.
Nhưng Bà Dạ không hề lắng nghe. Vẫn ngoan cố không chịu khai số điện thoại.
“Nó chẳng biết gì cả, có gọi đến cũng chẳng giúp được gì. Nhà tôi kiếm tiền vất vả lắm, A Hương sắp sinh rồi, chuyện gì cũng cần đến tiền. Nếu hôm nay gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654801/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.