Du Thất Nhân cười đầy ẩn ý, “Cậu cứ nói với tôi thôi, không sao hết. Cùng là người trong giới, cậu chẳng phải còn có tiếng nói hơn tôi sao?”
Cô rõ ràng đang trêu chọc. Hạ Ngôn Lễ lập tức đỏ bừng mặt, như thể cả gò má bị táo đỏ thoa thuốc nhuộm, đến vành tai cũng đỏ lựng.
Nếu là người khác nói như thế, cậu chắc đã xấu hổ đến mức muốn độn thổ.
Hồi còn đại học, cậu luôn giữ khoảng cách với cả nam lẫn nữ, chưa từng để lộ xu hướng tính dục của mình.
Chỉ sau khi ở bên Tiền Lai, cậu mới dần công khai, đổi lại cũng là những cái nhìn mỉa mai và đánh giá rẻ rúng.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, những điều đó không còn quan trọng nữa.
Cậu thích ai, là do cậu quyết định.
Chưa từng lừa dối cô gái nào, cũng không có ý định “bẻ cong” ai.
Đồng tính thì sao? Chẳng lẽ không có quyền sống đàng hoàng? Với trực giác và “radar” của bản thân, cậu chắc chắn Cố Ứng Châu và Lục Thính An không đơn giản là cộng sự.
Hôm ở lại Lục gia, đêm đó họ thân thiết vượt mức bình thường.
Giờ thì rõ ràng y như một cặp đang yêu.
Hạ Ngôn Lễ lặng lẽ nhìn nghiêng khuôn mặt Lục Thính An, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Một người ưu tú như vậy, sự nghiệp vững chắc, lại có một người sẵn sàng che chở hết mực. Lục Thính An quả là người chiến thắng trong đời.
Hạ Ngôn Lễ không biết lấy dũng khí từ đâu, thì thầm bên tai Du Thất Nhân:
“Giả như giờ sếp Cố có thể lôi ra một tấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654784/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.