Không ai dám ngăn cản. Với họ, cô là ân nhân cứu cả ngôi làng. Không cô, họ sớm còn.
Nửa năm , tai họa đến. Hạn hán kéo dài. Ngay cả con suối quanh làng từng bao giờ cạn cũng cạn khô. Danh tiếng của Thánh nữ lan xa, các làng lân cận bắt đầu mang lễ vật đến cầu xin cô giúp đỡ, hy vọng cô thể xin trời mưa, cứu lấy ruộng đồng.
, may mắn mỉm .
Cô thực hiện nghi lễ cầu mưa đến năm , mỗi đều lao biển nhảy múa, khi suýt bỏ mạng, nhưng bầu trời vẫn đổ xuống lấy một giọt nước.
Một tháng… nửa năm… một năm trôi qua. Thậm chí tới hai năm rưỡi, trời vẫn khô hạn đến đáng sợ. Mặc dù ngôi làng sát biển, nhưng chẳng hề lấy một cơn mưa.
Ban đầu dân còn kiên nhẫn. khi đến cả nước tích trữ cuối cùng cũng cạn, trẻ con, già c.h.ế.t dần vì khát, sự kiên nhẫn cũng biến mất theo.
Họ bắt đầu giận dữ. Họ cho rằng Thánh nữ còn giá trị nữa. Cô thể giúp làng an yên. Có lẽ vì cô cách “hầu hạ” Hải Thần nên mới khiến thần nổi giận và trừng phạt họ.
Địa vị Thánh nữ tụt dốc thảm hại. Người bắt đầu cô bằng ánh mắt khinh bỉ. Mỗi ngày, cô vẫn sống trong cung điện nhỏ, ăn ngon mặc , nước tắm rửa, còn dân chúng ngoài đang c.h.ế.t khát từng ngày.
Tại một như thế tôn Thánh nữ? Tại một chẳng gì vẫn cung phụng đủ đầy? Tất cả là của cô—họ nghĩ . Cô là nguyên nhân khiến cả làng khốn khổ.
Những mất con là những thể chấp nhận điều đó đầu tiên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654755/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.