Lục Thính An điều chỉnh nhẹ gọng kính, tay khẽ siết, tờ giấy tay lập tức in thêm vài nếp gấp sắc nét.
“Phóng viên Dịch,” Cậu chậm rãi mở miệng, giọng điệu bình thản đến mức gần như phân biệt cảm xúc gì, “ chắc chắn những câu hỏi phỏng vấn là… mấy cái ?”
Âm sắc cao, ngữ khí cũng đổi, qua chẳng khác gì lúc chuyện thường ngày. nếu ai quen Lục Thính An đủ lâu sẽ nhận đây chính là trạng thái… sắp bùng nổ.
Đáng tiếc, Dịch Gia Mẫn thuộc nhóm đó.
Anh vẫn giữ vẻ háo hức, tay nắm chặt cây bút ghi âm như đang nắm vận mệnh nghề nghiệp của chính , gật đầu liên tục:
“ , Lục! Chính là mấy câu đó!”
Lục Thính An buồn xác minh xem thật sự kỹ nội dung tờ giấy , mà cũng cần thiết. Cậu dậy, trả tờ giấy, giọng nhanh chậm:
“Nếu là ‘tâm huyết chuẩn ’ của đồ , thì cứ hỏi . Từng câu một. Đừng phụ lòng khổ tâm của cô .”
Hửm?
Còn chuyện như ? Làm phóng viên bao năm, Dịch Gia Mẫn quen với việc cảnh sát “đá” ngay từ câu đầu tiên. Bình thường mỗi chuẩn phỏng vấn là cả tá câu hỏi, nhưng thật sự hỏi đến cùng lắm cũng chỉ một, hai câu. Nhiều hơn nữa là mơ tưởng.
Vậy mà hôm nay…
Lục Thính An chủ động yêu cầu hỏi hết?
Dịch Gia Mẫn kích động tới mức hai mắt sáng rực, rằng đang dắt hố sâu. Bởi vì tờ giấy tuyệt đại đa các câu hỏi… giống nội dung phỏng vấn nghiêm túc thông thường chút nào.
Lục Thính An mà thật sự cho phép hỏi tất cả các câu?
Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654746/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.