Lần đầu tiên trong đời, khi đối diện một thi thể, Lục Thính An lại thấy lòng mình rối như tơ vò.
Có thể là vì trong mơ, cậu từng hoá thân thành Tiểu Bảo từng bước một, tận mắt chứng kiến cậu bé ấy đi vào cái chết. Nên đến khi trông thấy t.h.i t.h.ể này, cậu mới có thể phản ứng như thế, quá mức chân thực, quá mức đau lòng.
Thậm chí, cậu bắt đầu tự hoài nghi: liệu hành động phản kháng của mình trong mộng có thể nào… đã tác động đến kết cục của Tiểu Bảo ở hiện thực? Nhưng cho dù có, cậu cũng chẳng thể bù đắp nổi gì cả.
Tâm trạng càng thêm nặng nề, Lục Thính An càng thêm chán ghét chính bản thân mình, chán ghét cái gọi là “năng lực” đó.
Nếu việc “bóng đè” thật sự khiến cậu nhập vào cơ thể Tiểu Bảo, vậy thì nó đã làm rất tốt, khiến cậu tận mắt chứng kiến cảm giác bất lực tột cùng, nhận ra thế nào là “có lòng mà không có sức”.
Dù có khả năng giúp phá án nhanh hơn, thì cũng không thể thay đổi kết cục.
Cậu không thể cứu được bất kỳ ai.
Cố Ứng Châu nhận ra điều đó trước tất cả. Anh bước đến, nhẹ nhàng nâng cằm Lục Thính An lên, ánh mắt lập tức chìm vào một mảnh xót xa.
Lông mày khẽ cau lại, bàn tay to nhẹ nhàng che lên đôi mắt cậu:
“Không muốn nhìn thì đừng cố nhìn.”
Từ trước đến nay, Cố Ứng Châu vẫn cho rằng Lục Thính An là kiểu người có gan lớn, tâm lý vững, không giống mấy tân binh mới vào ngành, lần đầu thấy t.h.i t.h.ể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654717/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.