Mai Tố Tố chỉ cho rằng hắn ta vuốt mông ngựa, cũng không để trong lòng, thật ra nàng vẫn nhớ kĩ thái độ ba phải cái nào cũng được của cẩu Vương gia, cái gì cũng chưa hứa hẹn, nhưng cái gì cũng nói.
Nếu nàng ngu ngốc tin lời hắn, chỉ sợ bị hắn bán còn cười giúp hắn đếm tiền. Nàng vui vẻ quơ quơ vòng tay trong tay, còn tốt, cũng không mệt. Tống Hải cười cười, không nói gì nữa.
Thật ra lời hắn ta cũng không nói sai, đây là lần đầu có nữ nhân trong phủ được Vương gia đích thân chọn đồ ban thưởng.
Hắn ta không nhịn được mà nhớ tới ánh mắt chua lòm của Thôi Tổ An trước lúc đi: “Tiểu tử, vận may của ngươi tới rồi.”
Tuy không biết lời này có mấy phần thật giả, nhưng không ai ngu ngốc bỏ qua cơ hội trèo lên trên.
Vì thế Mai Tố Tố phát hiện, cuộc sống của nàng sau đó vô cùng thoải mái. Cũng không biết có phải người trong phủ biết chuyện vòng tay không, hay do ngày đó Tấn Vương trở về nghỉ trong viện nàng, khi thỉnh an đụng phải Liễu thị và Trịnh thị, hai người cũng không mỉa mai nàng, ngay cả ánh mắt trắc phi nhìn nàng cũng như có ẩn ý sâu xa.
Đồ ăn phòng bếp đưa tới càng cao cấp hơn.
Trước Tết Đoan Ngọ một ngày, trắc phi còn phái người đưa y phục mới đã may xong cùng hai nha hoàn đến chỗ nàng.
Người đến đưa quần áo là đại tỳ nữ bên cạnh trắc phi, tên gọi là Kỳ Nguyệt, mấy ngày nay Mai Tố Tố đã gặp qua nàng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thiep-vuong-phu/4572136/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.