Tựa như nam nhân bị câu trả lời của nàng làm ngạc nhiên, hắn nâng mắt nhìn nàng: “Lúc ở Thẩm phủ chưa từng về ư?”
Mai Tố Tố lắc đầu, sau đó cúi người xuống, cả người lệch sang phía hắn, vùi mặt trước ngực hắn, có vẻ tâm trạng không tốt lắm, rầu rĩ không vui nói: “Không có mặt mũi nhìn bọn họ.”
Cảm xúc này không giống giả vờ, đối với cha mẹ ở xã hội hiện đại, có lẽ cả đời này, nàng cũng không thấy được nữa.
“Được rồi, không về có khi lại tốt hơn, bọn họ đã quên ta rồi, cha mẹ ta vốn ghét ta, vì ta là thân nữ nhi.”
Tấn Vương nhận ra sự buồn bã trong giọng nói nàng, thậm chí cảm thấy trước ngực ươn ướt, hắn rũ mắt nhìn nàng, buông hai tay Mai Tố Tố ra, sửa thành vuốt ve sau lưng nàng, động tác dịu dàng, săn sóc hiếm có, hắn nói: “Nếu nàng muốn gặp, cũng có thể.”
Cơ thể Mai Tố Tố cứng đờ.
Hắn nói là “gặp” chứ không phải “về”, chỉ khác một chữ mà ý lại nghĩa lại quá khác nhau, “gặp” cũng có thể là sắp xếp người rồi đưa vào Vương phủ. Vương phủ dễ vào như vậy sao? Thậm chí có khả năng có đi không có về. Không thể trách nàng đã tính sai, tổ tông này thật sự không phải thứ gì tốt. Nếu nói lúc trước là cố ý thử, lúc này nàng thật sự không dám có suy nghĩ gì khác.
Nàng vốn đã chiếm cơ thể của người ta, nhưng không nghĩ sẽ kéo cha mẹ người ta xuống nước.
Tuy nhiên, nàng không lập tức lắc đầu cự tuyệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thiep-vuong-phu/4572134/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.