“Nương tử yên tâm, ta không cho người khác xem, ta chỉ xem cùng nương tử, chỉ làm cùng nương tử.” Mộ Dung Trần cam đoan.
Cung Tuyết Thiến vừa bực mình vừa buồn cười nhìn hắn, hắn có thể đừng quá ám muội thẳng thắn như vậy hay không? Nhưng mà những lời này…nàng thích.
Một tháng nữa lại nhanh chóng trôi qua.
Bệnh của hắn vẫn không chút khởi sắc, tất cả mọi người đều tiếc hận, chỉ có Cung Tuyết Thiến không cho là đúng. Người sống được chính là vui vẻ rồi, chỉ cần hắn vui vẻ là được.
Nhưng mà việc duy nhất khiến nàng buồn bực chính là mỗi tối hắn đều quấnt quýt lấy nàng muốn yêu. Hiện tại, mỗi ngày nàng đều ngủ cho đến khi ánh nắng chiếu đến ba con sào, mỗi lần Tiểu Vân đều cười mờ ám, may mắn là bây giờ da mặt nàng dày.
Nhưng mà mỗi ngày bọn họ đều sống rất hạnh phúc, rất hạnh phúc. Từ trước đến nay nàng chưa từng vui vẻ như vậy. Tuy rằng hắn ngốc nhưng hắn lại xem nàng là bảo bối trong lòng bàn tay, mỗi ngày đều ở bên cạnh nàng.
Hoàng thượng, quý phi nương nương cùng các Vương gia vẫn luôn đến thăm hắn. Nhưng mỗi lần nhìn thấy bộ dạng ngây ngốc của hắn thì đều lắc đầu thở dài, giao trách nhiệm cho thái y nhất định phải trị khỏi cho hắn.
Gia Lỗ Tề rốt cuộc cũng đưa theo công chúa quay về thảo nguyên. Trước khi đi, còn tới Vương phủ cáo biệt nàng, chúc nàng hạnh phúc.
Chỉ chớp mắt, hai tháng nữa lại trôi qua, bệnh của hắn vẫn không khá hơn, nhưng mọi người dường như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thiep-vi-thanh-nien/1583600/chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.