Chương 228: Miếu Sơn Thần Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits Nguyễn Tiêu bước qua đống gỗ vụn, đi thẳng vào trong miếu nhỏ. Diện tích ngôi miếu thực sự rất khiêm tốn, chính điện tổng cộng chưa đến mười mét vuông, còn nhỏ hơn cả phòng khách của một số gia đình. Sâu bên trong, chính giữa tường có khảm một cái hốc thờ, bên trong tượng thần đã không còn. Nhưng cho dù có, bức tượng đó chắc cũng không quá uy vũ, chiều cao có lẽ chỉ khoảng một mét. Bàn thờ phía trước hốc thờ cũng đã rất cũ nát. Bát hương hình vuông làm bằng đá đặt trên bàn thờ rỗng tuếch, tro cốt không còn, chỉ đọng lại chút bụi bặm do gió cuốn vào. Tàn hương, chân hương gì đó càng không thấy đâu, trống hoác, càng làm tăng vẻ rách nát, tiêu điều. Nhìn sang hai bên, miếu nhỏ chẳng còn vật gì khác. Góc tường giăng đầy mạng nhện, nhưng ngay cả mạng nhện cũng rách nát, nhện giăng tơ e rằng đã sớm thành xác khô. Đứng bên phải nhìn vào gian phụ, diện tích nơi này càng nhỏ hẹp hơn, chỉ đủ kê một chiếc giường nhỏ cho một người ngủ và một cái tủ đứng dẹt dựa sát tường. Giữa giường và tủ thậm chí không có chỗ đặt chân. Cuối giường có một chiếc bàn nhỏ dựng sát tường. Có thể tưởng tượng, khi người giữ miếu vào đây ăn cơm, phải đặt bàn lên giường, bản thân ngồi ở cuối giường mới ăn được. Khi lấy quần áo cũng phải ngồi trên giường mới mở được tủ, thậm chí do lối đi quá hẹp nên cánh cửa tủ cũng không thể mở ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thanh-hoang-hien-dai/5220471/chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.