Chương 133: Nói hết
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Nguyễn Tiêu nhấp môi nói: “Em về trong thân thể trước đã.”
Tông Tuế Trọng nhìn ra tiểu học đệ dường như có chút căng thẳng. Anh cũng không nói thêm gì, chỉ gật đầu: “Được.”
Sau đó, Nguyễn Tiêu ngồi thẳng lên thân thể của mình trước mặt Tông Tuế Trọng. Cậu trượt xuống một cái, bóng người trong quan phục màu đỏ liền hoàn toàn biến mất vào bên trong cơ thể thiếu niên.
Giây tiếp theo, thiếu niên trắng nõn mở mắt ra, chớp chớp nhẹ, hướng về phía Tông Tuế Trọng nở một nụ cười.
Ánh mắt Tông Tuế Trọng hơi dịu dàng.
Nguyễn Tiêu thở ra một hơi, dứt khoát nói: “Học trưởng, em kể chuyện cho anh nghe nha.”
Tông Tuế Trọng đi đến mép giường của mình, ngồi xuống, nhìn về phía Nguyễn Tiêu. Thái độ của anh rất nghiêm túc, thần sắc cũng rất đoan chính, ngữ khí lại trầm ổn, nói: “Được.”
Nguyễn Tiêu không bận tâm đến ngôn ngữ ngắn gọn của Tông Tuế Trọng, ngược lại còn vì đối phương biểu hiện ra thái độ coi trọng như vậy mà bình tĩnh hơn không ít.
Tiếp theo, cậu liền nói thẳng: “Chuyện em làm Thành Hoàng này, thật ra phải nói từ tiết Thanh minh tảo mộ trước kia. Khi đó, em về quê tảo mộ cho cha mẹ, trên đường về có một vật từ trên trời giáng xuống, rớt thẳng vào trán em, sau đó em đã chết mất...”
·
Theo lời kể của Nguyễn Tiêu, thần sắc Tông Tuế Trọng hơi hơi biến đổi, tâm trạng cũng có chút chập chùng.
Trước đó, khi anh nhận ra năng lực của tiểu học đệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thanh-hoang-hien-dai/5220376/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.