"Rượu mừng không uống lại uống rượu phạt!"
Tần Khải điềm nhiên nở nụ cười, không cầm kim bạc nữa mà đích thân ra tay luôn.
Tên lực lưỡng đứng gần nhất thấy Tần Khải giơ nắm đấm lên thì lập tức cười lạnh đắc ý.
Có điều, miệng hắn còn chưa kịp giãn hết cỡ thì một tiếng thét chói tai đã vang lên.
Hai nắm đấm chạm vào nhau.
Nhưng người chiếm ưu thế không phải tên côn đồ to cao lực lưỡng mà lại là Tần Khải trông có vẻ yếu đuối kia
“Mẹ kiếp! Gãy rồi, á!”
Tiếng xương gãy nghe giòn tan, tên côn đồ ôm lấy tay mình kêu la thảm thiết rồi không ngừng lùi về phía sau.
Mấy kẻ vừa tới gần Tần Khải cũng bị anh nhanh chóng xử lý trong vài cước.
Từ lúc bắt đầu động thủ đến nay còn chưa tới ba phút, vậy mà hơn hai chục người của đối phương đa phần đã nằm rạp dưới đất như ngả rạ.
Còn bốn năm người chưa kịp lao tới thì lúc này mặt đầy e dè, vội vã lùi xuống, không dám lại gần Tần Khải.
Từ nhỏ sống trong rừng sâu cùng sư phụ, thứ Tần Khải tiếp xúc nhiều nhất không phải con người mà là đám dã thú khát máu hung tợn.
Cho dù là mãnh hổ hay những con gấu hung dữ cũng đều từng qua tay Tần Khải.
Đám mãnh thú thông thường gặp phải Tần Khải thì chỉ có nước trở thành món thịt nướng cho bữa tối của anh.
Đám côn đồ này chỉ được cái mẽ, ngoài việc trông hổ báo ra thì trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-than-y-xuong-nui/2663339/chuong-82.html