“Nghe rồi chứ? Cậu Lý sắp đến rồi, oắt con, mày chết chắc rồi, ha ha ha... Hiện tại quỳ xuống cầu xin tao tha thứ vẫn còn kịp, nói không chừng tao bớt giận thì có thể xin cậu Lý tha cho mày một mạng, thế nào?”
Trần Hổ đặt điện thoại xuống, cực kỳ đắc ý mà cười ha ha.
Nhưng nụ cười này lại tác động đến chỗ đau trên mặt, đau đến mức khiến ông ta nhe răng trợn mắt.
“Chẳng ra làm sao, nếu ông còn ồn ào, tôi không ngại tiễn ông lên đường ngay bây giờ”. Tần Khải lúc lắc con dao phẫu thuật, vẻ mặt mất kiên nhẫn nói, ánh mắt nhìn Trần Hổ giống như nhìn một tên ngốc vậy.
Khi nói ông ta không quen dùng não suy nghĩ, Tần Khải quả thật không nghĩ oan cho ông ta chút nào.
Trần Hổ chỉ cảm thấy có cái chỗ dựa là Lý Tiếu Lai đã đủ lớn, ông ta căn bản không suy nghĩ nhiều, vì sao Tần Khải có đủ tự tin để mặc ông ta gọi điện thoại?
Chỉ là Lý Tiếu Lai mà thôi, cũng không phải chưa từng đánh qua!
“Mày, mày đừng đắc ý, sớm muộn cũng đến lúc phải khóc, hừ! Chúng ta chờ xem...”, Trần Hổ cắn răng, vẫn có chút không phục.
Nhưng, Tần Khải chỉ vừa đảo mắt, mấy lời hung hãn của Trần Hổ lập tức im bặt.
Tần Khải cũng coi như được thanh tịnh đôi tai.
Nói đạo lý với loại người như Trần Hổ, đơn thuần là lãng phí thời gian.
Bóp cổ liền trợn mắt, buông lỏng tay lại bắt đầu chửi má nó, đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-than-y-xuong-nui/2663334/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.