“Tần Khải, anh điên rồi sao? Chẳng lẽ đền Thánh Mẫu mới bị cháy, anh vừa chạy ra từ đó? Loại người như vậy mà cũng bỏ qua, anh là đang tự đào hố chôn mình đấy!”
Vương Kỳ ở bên cạnh cũng không nhìn nổi, sốt ruột đến mức miệng cũng nói bậy.
Tha cho Phó Diệu Bang như vậy sao! Vương Kỳ chỉ hận không thể tát vào miệng Tần Khải hai cái, khiến anh tỉnh táo lại.
Đúng là bùn loãng không trát được tường!
Triệu Băng Linh cũng tức giận lắc đầu.
Công trạng Phó Diệu Bang không tốt, nhân phẩm cũng có vấn đề.
Cô đã muốn đổi người này đi lâu rồi, chỉ là khổ nỗi không tìm được cớ, nên Triệu Băng Linh mới chần chừ chưa ra tay.
Vừa nãy cô cũng muốn tuyên bố đuổi Phó Diệu Bang, nhưng Tần Khải thì hay rồi, dám ngang nhiên đánh vỡ kế hoạch của Triệu Băng Linh.
Triệu Băng Linh xụ mặt, nhìn Tần Khải mà không kiềm được cơn giận.
“Người anh em, anh nói đúng lắm! Có thời gian, tôi đây mời anh uống rượu, ha ha… Cái kia, tôi đi trước đây, xin lỗi không tiếp được”.
Như sợ Tần Khải đổi ý, Phó Diệu Bang vội vàng đứng dậy, cười xòa rồi chật vật chạy trốn.
Ngay cả anh ta cũng không dám tin, Tần Khải sẽ nói lời như vậy!
Thế này chẳng phải gặp trúng thằng ngu rồi sao?
Mà anh ta vừa đi, Tần Khải lập tức cảm thấy không đúng.
Hai mỹ nữ xinh như hoa lúc này đều nhìn anh chằm chằm.
Nếu không phải vẻ mặt hai cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-than-y-xuong-nui/2663320/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.