“Nhận thua đi, chàng trai, gừng càng già càng cay. Tôi cũng không cần mở ra, cũng không cần cậu uống năm ly, tự phạt ba ly là được, thế nào?”, Ngưu Quân bắt chước giọng điệu của Tần Khải trước đó, quái dị nói.
Mọi người đều không nói gì.
Những lúc thế này không muốn uống nhiều hơn thì chỉ đành cúi đầu im lặng.
Tiếc là hình như Tần Khải không có ý định im lặng.
Anh nhìn Ngưu Quân, trông có vẻ nghiêm túc nói: “Thầy Ngưu, tôi có thói quen, chưa đến cuối cùng thì tôi sẽ không nhận thua, muốn tôi đầu hàng là không được”.
“Cứng đầu thế, tốt, tốt lắm! Hôm nay tôi sẽ khiến cậu thua tâm phục khẩu phục, nhìn cho kỹ đây, hôm nay chắc phải uống năm ly rượu, tôi nói đấy”.
Ngưu Quân gây áp lực cho Tần Khải không thành, gã nổi nóng.
Gã nghiến răng, mặt đầy vẻ mong đợi mở cốc xúc xắc trước mặt mình.
Nhưng Ngưu Quân vừa rồi còn đắc ý, ngay sau đó sắc mặt bỗng trở nên xám xịt.
“Chuyện, chuyện này sao lại thế, không thể nào? Đây…”
Nhìn chằm chằm số điểm cuối cùng của con xúc xắc, Ngưu Quân như bị một chiếc búa đập mạnh vào sau gáy, cả người suýt nữa thẫn thờ ngay tại đó.
Ba viên xúc xắc một điểm đặt trước mặt gã.
Lần này Tần Khải lại lớn hơn gã chỉ một điểm.
Người trên bàn cũng trố mắt nhìn.
Dù là Chu Tư Tư thì cũng trợn to mắt, nhìn qua nhìn lại giữa Tần Khải và xúc xắc.
Dường như Tần Khải cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-than-y-xuong-nui/2663305/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.