“Có chuyện gì muốn nói thì nói đi”.
Chu Tư Tư nghẹn cả nửa ngày cũng không nói được lời nào, ngược lại, gương mặt nhỏ lại đỏ hồng lên vô cùng đáng yêu.
Tần Khải cũng uống không ít, anh sợ nhìn nữa thì sẽ phạm phải sai lầm, ở cạnh bên chậm rì nhắc nhở Chu Tư Tư một câu.
Nghe được giọng của Tần Khải, lúc này Chu Tư Tư mới cúi đầu, nói một câu bằng giọng rất nhỏ: “Chuyện kia, Tần Khải, hôm nay cảm ơn anh”.
“Cô nói cái gì, nói lớn thêm chút nữa, tôi không nghe rõ”.
Tần Khải muốn nhìn phản ứng của Chu Tư Tư, cố ý trêu cợt cô ấy.
“Không nghe thấy thì quên đi!”
Cô ấy ngẩng đầu, nhìn thấy nụ cười tủm tỉm của Tần Khải, tức giận dậm chân, xoay người rời đi.
“ y, đừng mà, trễ thế này rồi, cô nhẫn tâm ném tôi một mình ở ngoài này à!”
Tần Khải sửng sốt một chút, anh cũng không ngờ Chu Tư Tư lại nóng nảy như vậy.
Mắt thấy Chu Tư Tư đi lên phía trước, Tần Khải nhanh chóng đuổi theo.
Lăn lộn lâu như vậy, trời đã tối hoàn toàn, ở khu này, tuy rằng có đầy siêu xe, nhưng muốn gọi xe cũng không dễ dàng gì đâu.
Nếu không đuổi theo Chu Tư Tư, Tần Khải phải tự lết bộ về mất
“Lên xe!”
Chu Tư Tư mở cửa xe, tự mình ngồi xuống.
Tần Khải lại không hề tức giận, nhanh chóng lên xe, ngồi ở vị trí phó lái.
Xe khởi động, Chu Tư Tư đỏ mặt, cô ấy vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-than-y-xuong-nui/2663292/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.