Một phút sau, đầu trọc lại ngoan cường bất khuất bò lên, dùng bàn tay dính đầy máu loãng run run bám vào cửa sổ: "Lão đại, nhà này làm sao lại..."
Lời còn chưa xong lại bị nước từ trên trời giáng xuống cuốn đi.
Thẩm Tu Trạch xem đủ rồi, bèn buông tang thi nhỏ ra đi tới cửa sổ, mở cửa thò người ra, nhìn đầu trọc nằm trên mặt đấy cạn lời: "Cậu đi đâu mà cả người đầy máu như vậy? Còn có cậu trèo cửa sổ làm gì, không thể đi cửa chính sao?"
Đẩu trọc nằm trên mặt đất, ánh mắt ngưng trọng nhìn mái nhà, thẳng đến lúc nghe thấy Thẩm Tu Trạch hỏi mới hoàn hồn hỏi lại: "Lão đại, nhà này sao lại vẫn còn nước?"
Thẩm Tu Trạch quay đầu nhìn về phía thủ phạm, đối phương đã biến mất, khẳng định lại chui vào tủ quần áo.
"Em theo ký hiệu của anh để lại lần được tới đây, nhìn trên đất có vết đốt cháy rụi liền biết chắc chắn là anh luôn! Chủ yếu là em không biết anh ở tầng mấy nên bò cửa sổ nhìn nhanh hơn, chứ gõ cửa cũng không biết gõ đến lúc nào."
Đầu trọn đứng dậy trên mặt đất, giũ giũ nước trên quần áo lại muốn bò cửa sổ lên.
"Đi cửa chính." Thẩm Tu Trạch nói.
Đầu trọc thế mà rất nghe lời, không tiếp tục bò cửa sổ nữa mà đi cầu thang lên.
Thẩm Tu Trạch nhìn tên nhãi đứng trước cửa, cả người ướt sũng, máu chảy đầm đìa nhỏ nước tong tong, anh nhíu mày đem dép đi trong nhà đặt trên giá cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-tang-thi-so-xa-hoi-bi-bat-ra-ngoai/2827001/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.