Editor: Mộc Du
"Gọi Tướng quân của các ngươi ra đây!" Mộ Lương và Hoa Khấp Tuyết đứng ở cửa quân doanh, nhìn thi thể của binh sĩ bị ném bỏ ở xung quanh, sắc mặt âm trầm đến cực hạn.
"Ngươi...ngươi là ai?" Thủ vệ bị hắn nhìn đến sống lưng lạnh toát, có chút khiếp đảm nhìn tới hắn.
Nhìn bộ dạng hèn nhát của hắn, Hoa Khấp Tuyết nhíu nhíu mày: "Đây chính là quân đội của Mộ quốc? Không có cốt khí." Chỉ mới bị kẻ địch nhìn thôi mà đã run rẩy cả người thì làm sao mà đánh giặc cho thắng được?
"Ngươi...ngươi...... A!" Mộ Lương không nhịn được hất hắn ra, kéo Hoa Khấp Tuyết đi vào trong quân doanh, nhìn thấy những binh lính kia từng người một dáng vẻ ủ rũ mất tinh thần, càng thêm tức giận.
Bọn lính nhìn thấy trong quân doanh bỗng xuất hiện hai nhân vật tựa như thần tiên, một đám người đều hít vào một hơi, ngây ra tại chỗ, dường như không tin trên đời này lại có người xuất sắc như vậy.
&.q#y.d%n
"Các ngươi là ai?" Không biết là người nào hồi hồn đầu tiên, hướng về hai người rống to.
"Mộ Lương." Mộ Lương lạnh lùng nhìn hắn, âm thanh như đóng băng.
"Mộ Lương thì có là cái......Thánh vương?" Binh lính kia vốn là bộ dạng vênh váo tự đắc đột nhiên ỉu xìu xuống, sợ hãi nhìn nam tử ở trước mắt so với thần tiên là một loại.
"Gọi Tướng quân của các ngươi ra đây, đừng để Bổn vương phải nói nhiều thêm một chữ!" Mộ Lương vận dụng một chút huyễn thuật, binh lính của Mộ quốc cũng không phải là phế vật không chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-sung-phi-cua-nhiep-chinh-vuong/540261/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.