"Ta từ chối."
Trần Linh dứt khoát nói.
Đoàn Văn Dao ngẩn người, mọi biểu cảm đều cứng đờ trên mặt.
Ả ta không thể hiểu được, dù sao bọn họ cũng từng ở chung một sư môn, sao Trần Linh có thể nhẫn tâm đến vậy.
Đoàn Văn Dao sốt ruột dậm chân, giọng điệu cũng nặng nề hơn vài phần.
"Trần Linh, sao ngươi có thể nhẫn tâm như vậy?"
"Tuy rằng ngươi và Ninh Tiêu có hiềm khích, nhưng Ninh Tiêu không đáng c.h.ế.t, hiện giờ chỉ có ngươi và Nghiêm Phong có linh năng hộ thân, ngươi cứu Ninh Tiêu một chút thì sao chứ? Chẳng lẽ ngươi thật sự có thể trơ mắt nhìn sư huynh thân thiết ngày xưa, bị bầy kiến yêu bắt cho Kiến Hậu, bị t.r.a t.ấ.n đến c.h.ế.t sao!"
Sắc mặt của Đoàn Văn Dao dần trở nên điên cuồng, ngữ khí từ cầu xin ban đầu biến thành chất vấn.
Trần Linh nhíu mày, vẻ mặt chán ghét nhìn ả ta, nói ả ta thiểu năng trí tuệ chẳng khác nào sỉ nhục những người thiểu năng thật sự.
"Ta á? Sao ta phải cứu?"
"Ta ngu đến mức nào mới chạy đi cứu cái thằng từng bắt nạt mình?"
"Không đ.â.m cho nó một d.a.o là may rồi, còn muốn ta cứu nó? Đoạn Văn Dao, ngươi còn chưa tỉnh ngủ à."
"Ngươi bảo ta thấy c.h.ế.t không cứu? Ta đây không bồi thêm cho nó vài nhát là ngươi phải đội ơn rồi ấy chứ, g.i.ế.c Ninh Tiêu giờ còn dễ hơn giẫm c.h.ế.t kiến."
Nghe vậy, mặt Đoạn Văn Dao trắng bệch.
"Ngươi! Ngươi..."
Ả ta chỉ vào mũi Trần Linh, nghẹn họng.
Ả ta thích Ninh Tiêu, nên cảm thấy không gì quan trọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5298781/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.