Vài phút sau, Long Gián ném tiểu nhân ngư đến trước mặt Trần Linh.
"Nào, tù binh."
Toàn bộ mọi người ngây người.
Chiến đấu còn chưa bắt đầu, bọn họ đã có tù binh rồi? Long Gián nhìn vẻ mặt kinh ngạc của bọn họ, đắc ý cười: "Đây chính là con trai ruột của khu trưởng hải vực Đồ Khắc, có cậu ta, chẳng khác nào chúng ta có được nửa khu hải vực Đồ Khắc."
"Thế nào, ta lợi hại không!"
Đuôi cá của tiểu nhân ngư vừa chạm đất, hai chân lập tức hóa hình, một đạo bạch quang lóe lên, Du Tiểu Ngư hóa thành một đứa bé bốn năm tuổi, trần truồng đứng trước mặt bọn họ.
Đám người vừa thấy vật nhỏ của cậu ta, lập tức cười ầm lên.
"Cái gì vậy! Nhỏ xíu à! Ha ha ha!"
Du Tiểu Ngư chớp mắt mấy cái, lộ vẻ sợ hãi. Lần đầu lên bờ, lần đầu thấy nhiều sinh vật kỳ dị như vậy, cậu ta sợ hãi là phải.
Cậu bé theo bản năng muốn trốn đi, nhưng chưa kịp nhúc nhích, đã thấy một đám đàn ông lực lưỡng cầm quần áo xông tới vây quanh.
"Thứ phế vật gì thế, không biết xấu hổ à!"
"Cha mẹ ngươi không dạy ngươi lễ nghĩa liêm sỉ à!"
"Mặc vào! Dám cởi ra ta cắt hết vây cá của ngươi!"
Đến không ai khác, chính là mấy sư huynh đệ của Kiếm Phong, Diệu Thiên Tông.
Lúc này, suy nghĩ của bọn họ vô cùng thống nhất:
Tuyệt đối không thể để sư muội bị lẹo mắt!
Du Tiểu Ngư sợ tới mức run cầm cập, mặt mày tái mét, suýt chút nữa tè ra quần.
Ghê... ghê quá!
Sinh vật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266939/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.