Lời vừa dứt, lập tức một đám yêu quái lao về phía bọn họ.
Trần Linh vừa thấy, hai mắt sáng rỡ! Bọn họ còn đang lo không biết làm sao để trà trộn vào hành cung của thành chủ đây.
Nhưng mà...
Trần Linh nháy mắt ra hiệu với mọi người, lập tức hô lớn: "Ôi không!!!"
"Có người muốn cướp áp trại phu quân của ta, mau chạy đi!"
"Khó khăn lắm mới có được một áp trại phu quân tuấn tú như vậy, ta còn chưa kịp đưa vào động phòng, sao có thể nói cướp là cướp chứ."
"Không được, ta tuyệt đối không thể để chuyện này xảy ra, bảo bối, chúng ta mau chạy thôi."
Dứt lời, nàng vác Hướng Dục Thần lên rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy, ngữ khí khoa trương, động tác chậm rì, chạy nửa ngày trời cũng chẳng được ba bước.
Đám người cạn lời: “…”
Quá giả trân, quá lố, diễn xuất vụng về.
Mấy người hóa thú đen mặt, ngượng đến độ muốn đào ba cái thành Phong Đô dưới chân, nhưng đám yêu quái tu vi thấp kém, đầu óc ngu si kia lại tin sái cổ.
Thậm chí, chúng còn tưởng tiểu cứ trưởng này yêu say đắm vị áp trại phu nhân kia lắm.
Đám yêu quái tướng mạo kỳ dị rất nhanh đã chặn đường, vây bọn họ thành một vòng lớn, đứa nào đứa nấy mặt lộ vẻ tham lam, đồng tình, kinh hoảng đủ kiểu, lời khuyên can lẫn đe dọa đủ cả.
"Còn muốn chạy?"
"Ngươi chạy không thoát đâu, giờ giao phu nhân của ngươi ra đây, bọn ta còn chia cho ngươi ba năm ngàn linh thạch."
"Ngươi chỉ là một tiểu cứ trưởng bé cỏn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266929/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.