Ừm? Trần Linh đang an tâm ấp trứng khẽ nhíu mày, nghiêng đầu.
"Vừa rồi hình như ta nghe thấy giọng của Tam sư huynh?"
Giọng của Long Gián rất dễ nhận ra, chất giọng thiếu niên tràn đầy sức sống, trong trẻo, dễ nghe, luôn mang theo vài phần ý cười.
Nhưng nghĩ lại, bản đồ Yêu giới lớn như vậy, Long Gián bọn họ không thể nhanh như vậy đã đuổi tới đây được.
Nghĩ đến đây, Trần Linh vỗ mạnh vào đầu mình: "Không, không đúng!"
"Chắc chắn là ta ấp trứng đến ngốc rồi, trong thời gian ngắn như vậy sao bọn họ có thể đã đuổi tới."
Đại lục Huyền Linh lớn bằng một Địa Cầu, mà Yêu Vực lớn gấp mười lần đại lục Huyền Linh, tính sơ sơ:
Diện tích Yêu Vực bằng mười Địa Cầu.
Long Gián và Nhan Úy từ biên giới ngoài chạy tới, ít nhất cũng phải vượt qua khoảng cách đường kính của một Địa Cầu, sao có thể đ.á.n.h nhau một trận mà bọn họ đã đuổi tới nơi?
Trần Linh nghĩ vậy, bắt đầu an tâm ngồi lên trên trứng, gãi gãi m.ô.n.g, lại nhích người, định tìm tư thế thoải mái để vận chuyển linh lực ấp trứng.
Mọi người: “…”
Chúng yêu: “…”
Con nhỏ tu sĩ này chẳng phải đồ ngốc đấy chứ! Lại còn định dùng m.ô.n.g ấp trứng Nham Ưng?
Với cái kiểu này của nàng, ngồi cả ngàn năm cũng chưa chắc đã ấp được trứng Nham Ưng.
Trứng Nham Ưng không giống các loại trứng khác, nó có thiên phú truyền thừa nhận người biết vật, nếu không cảm nhận được cơ duyên và linh năng d.a.o động mạnh mẽ, thì căn bản không thể bị đ.á.n.h thức,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266925/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.