Đồng t.ử Cố Thường Nhạc co rụt lại, vẻ mặt không thể tin nhìn Trần Linh.
"Ngươi, ngươi, ngươi lại có thể... phá được cả trận phong tỏa!"
Sao có thể! Đây chính là pháp trận mà ngay cả tông chủ cũng không phá được mà!
Một cái trận phong tỏa nhỏ nhoi, Trần Linh căn bản không để vào mắt.
Vạn Trận Trúc Giản ghi lại vô số pháp giải trận, mà nửa năm nay Trần Linh đã nghiền ngẫm gần hết.
Chưa kịp Cố Thường Nhạc hoàn hồn khỏi kinh ngạc, Trần Linh đã điều khiển linh lực, tự tay vẽ ra trận Tỏa Linh, chụp ngược lên cổ tay Cố Thường Nhạc.
Linh lực bị khóa.
Cố Thường Nhạc lại giật mình.
"Cái, cái gì!"
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt
"Ngươi lại có thể tự tay vẽ trận!"
Nhưng ngay giây tiếp theo, Cố Thường Nhạc phát hiện linh lực của mình đã bị khóa, không thể sử dụng bất kỳ pháp trận nào.
"Linh lực! Linh lực của ta đâu?"
"Trần Linh, ngươi đã làm gì ta?"
Mặt Cố Thường Nhạc đầy kinh hãi.
Sợ rồi.
Thật sự sợ rồi.
Trần Linh không đáp lời, ý niệm vừa động, trực tiếp triệu hồi Yến Hắc.
Chỉ thấy một bóng đen vụt qua, trong tay nàng đã xuất hiện một thanh linh kiếm đen kịt.
"Phụt!"
Trần Linh một kiếm đ.â.m thẳng vào tim Cố Thường Nhạc.
Dứt khoát lưu loát, ra tay tàn nhẫn.
Một kích trí mạng.
Mặt Cố Thường Nhạc đầy kinh hoàng.
"Ngươi, ngươi lại dám g.i.ế.c ta!"
Lời vừa dứt, Cố Thường Nhạc phun ra một ngụm m.á.u tươi.
Cố Thường Nhạc nhìn Trần Linh, ngoài sát ý nồng đậm, ả không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266903/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.