Trần Linh và Nghiêm Phong càng diễn càng hăng.
Ban đầu, ít ra họ còn ra vẻ bày đủ loại tư thế ngớ ngẩn, giơ lên thật mạnh, hạ xuống thật nhẹ, rồi hô hào đủ kiểu, ví dụ như:
"Long Trảo Thủ lợi hại quá, ôi, nhẹ tay thôi, ta đau!"
"Không phải bảo nhẹ tay thôi sao, sao lúc đ.á.n.h ta, ngươi lại dùng hết sức thế hả!"
"Trần cẩu, xem chiêu!"
"Nghiêm cẩu, đền mạng đi!"
Nhưng bọn hắn dù ham chơi đến đâu, cũng có lúc chán, đến nỗi sau này, ngay cả động tác cũng lười làm.
Hai người cứ thế mặt đối mặt đứng, điều khiển từng nắm lớn linh khí, nhẹ nhàng đ.á.n.h lên người đối phương, âm thanh còn lớn hơn vừa nãy, nhưng không còn chút cảm xúc khoa trương nào.
"A! Đau!"
"Sao có thể! Rõ ràng chỉ là đạn linh khí, lại có sát thương mạnh mẽ như vậy, ta cảm thấy nội tạng đều bị thương rồi."
"Thất sư huynh, huynh thế mà xuống tay với cả tiểu sư muội, muội phải đi tìm sư tôn cáo trạng, nhất định phải đi!"
Về sau, giọng điệu của bọn họ trở nên cực kỳ qua loa, âm thanh cũng nhỏ đi, thậm chí ngay cả động tác cũng lười làm, lời nói ra càng thêm lố bịch.
Đương nhiên, vẫn là Trần Linh khơi mào trước.
Chỉ thấy Trần Linh khoanh tay trước n.g.ự.c, đứng yên đối diện, mở miệng nói:
"Nghiêm Phong liếc ta một cái, đau! Đau quá!"
Nghiêm Phong bắt chước theo, vội vàng ôm n.g.ự.c:
"Á, không xong rồi, tiểu sư muội đỡ được Bạch Nhãn Sát của ta, còn tung ra cả Âm Ba Công Kích."
"Á, đau phổi quá! Đau đầu quá."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266901/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.