"Ngươi, ngươi muốn làm gì!"
Diệp Viễn Hưu cảm nhận được địch ý.
Ông ta theo bản năng lùi lại hai bước, vẻ mặt cảnh giác nhìn Hùng Kinh Đán.
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt
Hùng Kinh Đán cười hắc hắc: "Không làm gì cả, chỉ là muốn tìm ngươi thương lượng chút chuyện."
"Dù sao chỗ này cũng không có ai khác."
Diệp Viễn Hưu sắc mặt đại biến, chỉ tay vào mũi Hùng Kinh Đán: "Ngươi cười gian thế kia, chắc chắn không có ý tốt!"
"Hầy." Hùng Kinh Đán khẽ cười, trở tay ném cho Diệp Viễn Hưu một cái chú cấm ngôn.
"Đúng vậy, ngươi nói đúng, ta chính là một bụng đầy mưu mô."
"Không phục? Không phục thì nhào vô c.ắ.n ta."
Không ổn rồi!
Hùng Kinh Đán đây là muốn g.i.ế.c mình!
Diệp Viễn Hưu c.h.ử.i ầm lên, nhưng không phát ra được một tiếng nào.
Ông ta định bỏ chạy, nhưng dù sao Hùng Kinh Đán cũng là cường giả Hóa Thần kỳ, ông ta một Nguyên Anh trung kỳ làm sao thoát được? Diệp Viễn Hưu vừa bước ra hai bước, đã bị Hùng Kinh Đán tóm lấy, dùng Dây trói tiên trói thành bánh chưng.
Diệp Viễn Hưu sốt ruột đến mức mặt đỏ tai hồng, há miệng muốn mắng c.h.ử.i nhưng lại không thể phát ra nửa âm thanh.
Trần Linh và Nghiêm Phong nhìn thao tác thuần thục của Hùng Kinh Đán, không hẹn mà cùng giơ ngón tay cái lên với ông.
Quả không hổ là tốc độ tay luyện từ sư tôn và Triệu Trường Thanh, nhanh đến mức Diệp Viễn Hưu không kịp phản ứng.
Hùng Kinh Đán ung dung ngồi xổm xuống, cười đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266898/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.