Lần trước ở Địa Uyên, sau khi ra khỏi không gian kỳ ngộ liền buông xuôi.
Lần này cũng vậy, sau khi lấy đủ ngọc bài thân phận, mấy người liền bắt đầu đi lung tung khắp nơi, tìm đủ thứ kỳ quái.
Ví như: Bóng biến hình, cỏ chuyển đổi giới tính, lại như đom đóm phát sáng, cây phát ra tiếng kêu quái dị, ma cỏ rụng lông liên tục, thậm chí đến cả động vật nhỏ có tướng mạo kỳ lạ cũng không tha.
Càng không cần nói đến những thứ như linh thảo, linh quả.
Đáng sợ nhất là, Trần Linh dạy bọn họ cách luyện hóa thịt linh ma thú sau khi ăn vào bụng.
Mấy vị sư huynh ngộ tính cao, chỉ tốn chưa đến vài phút đã học được cách luyện hóa.
Thế là, mỗi khi tiến vào một tiểu thế giới, bọn họ lại ăn vài loại linh thú khác nhau.
Hấp, luộc, chiên, nướng, thậm chí cả lẩu, đủ loại cách ăn đều có.
Một vòng dạo qua, mấy người không ăn thì cũng đang nhổ, phàm là nơi bọn họ đi qua, không nơi nào không tan hoang.
Cái dáng vẻ kia, chẳng khác nào quỷ Nhật Bản vào làng.
Mọi người càng nhìn, trong lòng càng thêm coi thường đám sư huynh đệ này.
Đương nhiên, giữa đường cũng gặp phải vài nhóm tu sĩ không có mắt, cứ đòi cướp ngọc bài thân phận của họ, cuối cùng không ai tránh khỏi kết cục bị đ.á.n.h cho một trận rồi bị cướp ngọc bài.
Một chữ "thảm" sao mà diễn tả hết!
Người của các tông môn người thì lắc đầu, người thì che mắt, thậm chí còn có người tìm Hùng Kinh Đán mà than thở.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266896/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.