"Đệt mợ!"
Trần Linh buột miệng thốt ra một câu quốc túy, mắt nhanh tay lẹ lùi lại phía sau.
Nghiêm Phong mắt đỏ ngầu, nhanh chóng xông lên, tung chiêu sát thủ về phía Quý Ôn Vi.
"Dám động vào sư muội nhà ta, hỏi ta có đồng ý không đã!"
Quý Ôn Vi nhìn kỹ, thấy một thằng nhóc mười mấy tuổi, giữa trán có ấn ký màu đỏ lửa, mặc một thân huyền sắc bó sát, tay cầm kiếm sắt màu bạc, thanh kiếm lớn được hắn dùng linh lực bao phủ, phát ra ánh sáng chói mắt.
Đây là linh khí phong kiếm độc nhất của Kiếm Phong, dùng để tăng cường công kích cho kiếm.
Mỗi một kích của hắn đều mang theo sát ý nồng đậm, mỗi lần xuất chiêu đều khiến người ta bất ngờ.
Hắn sử dụng kiếm pháp mà ta chưa từng thấy, chưa từng nghe qua bao giờ.
Đệ tử Vạn Trận Phong vốn không giỏi cận chiến và tấn công mạnh, hai người giao chiến kịch liệt, Nghiêm Phong lại bất ngờ không hề yếu thế.
Không biết là do giận dữ tăng thêm sức mạnh, hay do tu kiếm đạo lâu năm, hắn còn nhiều lần suýt chút nữa làm bị thương Quý Ôn Vi.
Quý Ôn Vi chỉ cảm thấy tiểu tử này rất trâu bò, căn bản không để Nghiêm Phong vào mắt.
Quý Ôn Vi liên tục mở vô số pháp trận tấn công khác nhau, cố gắng trói buộc hành động của Nghiêm Phong.
Trần Linh thấy vậy, lập tức xông vào, giải pháp trận cho Nghiêm Phong.
Nực cười, dù sao nàng cũng đã sống hai đời ở giới tu tiên, sao có thể không giải được trận pháp tấn công nhỏ bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266873/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.