Không biết có phải do Trần Linh gào lên quá đột ngột hay không, mà Lục Tử Sâm thật sự mở to mắt.
Giây tiếp theo, chỉ thấy Trần Linh vung tay.
Rắc nguyên một bao ớt bột lớn.
Lục Tử Sâm không kịp tránh, dính đầy mặt.
Sau đó, y mù rồi.
Lục Tử Sâm vừa sặc sụa vừa cay, mắt bị cay đến nước mắt tuôn xối xả.
Không mở ra được, hoàn toàn không mở ra được!
Lục Tử Sâm còn tâm trí đâu mà đoạt lục la? Chỉ thấy y "Keng" một tiếng vứt kiếm sắt, cả người từ trên không trung rơi xuống.
"Trần Linh!!!"
"A!!!"
"Tốt nhất đừng để ta bắt được ngươi!!!"
Y ngã xuống đất, điên cuồng lăn lộn.
Nỗi thống khổ ấy... một chữ "thảm" sao tả xiết?
Người trong ngoài Tiểu Thế Giới chứng kiến cảnh này, đều ngây người.
Trên đài quan sát, sắc mặt các tông chủ và trưởng lão càng khó diễn tả.
Hầu Chính Thủy mặt đen như than, nghiến răng nghiến lợi nhìn Hùng Kinh Đán:
"Đúng là đệ tử Diệu Thiên Tông các ngươi, hèn hạ giống y như ngươi!"
"Bỉ ổi! Vô sỉ! Không biết liêm sỉ!"
"Nếu để loại tu sĩ này trưởng thành, danh tiếng Diệu Thiên Tông các ngươi sau này sẽ bị nàng phá tan tành!"
Những người khác cũng gật đầu phụ họa, buông lời cay nghiệt.
Hùng Kinh Đán và Tần Ngự Tu đứng bên cạnh nghe, cười tươi như gió xuân.
"Đứa bé ta tự tay nuôi lớn, đương nhiên giống ta rồi." Hùng Kinh Đán vẻ mặt kiêu ngạo.
Tần Ngự Tu cũng gật đầu tán thưởng: "Quả thật có vài phần phong thái âm hiểm bỉ ổi của ta, rất tốt, hy vọng nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266863/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.