"Ca ca, chính là hai người này!"
Ân Lộc Lộc tức giận chỉ thẳng vào mũi Trần Linh và Nghiêm Phong.
Đứng bên cạnh Ân Lộc Lộc là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, dáng người cao dài, thân hình vạm vỡ, mặt chữ điền, mũi ưng, lông mày rậm mắt to, lưng đeo một thanh đại kiếm.
Ân Lộc Lộc đứng bên cạnh hắn ta, trông có vẻ nhỏ nhắn yếu đuối.
Ân Chí Dương nghe vậy, lạnh mặt nhìn về phía đệ tử Kiếm Phong Diệu Thiên Tông.
"Chính là hai ngươi, nhét tất thối vào miệng muội muội ta, đúng không!"
Ân Lộc Lộc tức giận dậm chân, mặt đỏ bừng.
"Ca!!"
Chuyện này tuy rằng đã người người đều biết, nhưng sao có thể nói lung tung? Ả ta còn mặt mũi nào ra ngoài gặp người nữa?!
Ân Chí Dương vội vàng xoa đầu ả ta: "Ta biết muội khó chịu, nhưng không sao, ta sẽ khiến chúng phải trả giá."
Nghiêm Phong nghe vậy, lập tức cười lạnh.
"Nếu muội muội ngươi ăn nói sạch sẽ, đã chẳng đến nỗi bị nhét tất thối vào mồm."
"Ngươi nói lại lần nữa xem!"
"Miệng muội muội ngươi toàn phân, đáng đời bị nhét tất thối!"
Ân Chí Dương tức giận đến run người, nhưng cuộc thi còn chưa bắt đầu, động thủ bây giờ sẽ bị hủy tư cách ngay lập tức.
Hắn ta nghiến răng nghiến lợi, chỉ vào mũi Nghiêm Phong, liên tục nói "Tốt, tốt, tốt!"
Ân Lộc Lộc là nữ nhi duy nhất của Ân gia đời này, từ nhỏ được nâng niu chiều chuộng, có bao giờ chịu ấm ức.
Ân Chí Dương thân là ca ca, cũng bảo vệ muội muội mình rất kỹ.
Bất kể Ân Lộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266853/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.