Tần Ngự Tu ngẩng đầu nhìn, quả nhiên thấy Thanh Tước, cùng với đồ đệ thứ sáu Nhan Úy.
Ông xui khiến thế nào lại rút kiếm, né tránh.
Tần Ngự Tu vừa né được một giây, giây tiếp theo, Thanh Tước ỉa đùn.
Chỉ thấy một bãi phân chim lớn từ trên trời giáng xuống, không sai một ly nào rơi ngay trên mặt Triệu Trường Thanh.
Triệu Trường Thanh vừa ý thức được đó là cái gì, cả người nổ tung.
"Người của Kiếm Phong!"
"Các ngươi khinh người quá đáng!!!"
Ai cũng biết, Thanh Tước là một trong số ít loài chim phát triển dị thường, không chỉ có đặc tính của động vật có vú, mà phân còn thối không chịu nổi.
Triệu Trường Thanh vừa rống xong, miệng đã dính phải thứ bẩn thỉu, không nhịn được, đành ôm thân thể trọng thương, lơ lửng trên không trung nôn mửa.
Mọi người: "..."
Giờ khắc này, trong đầu ai nấy đều chỉ có một ý nghĩ.
Thật ghê tởm! Cũng may phần lớn bọn họ đều đã có thể tích cốc, quanh năm không ăn cũng không thấy đói.
Đồng thời, ánh mắt họ nhìn người của Kiếm Phong cũng thay đổi.
Người của Kiếm Phong này, đúng là đủ biến thái.
Chỉ có người của Vạn Thú Phong, hai mắt tỏa sáng như sói đói.
Học được rồi! Lần sau cứ thế mà tấn công địch nhân!
Nghiêm Phong vừa thấy Nhan Úy, lập tức vẫy tay với hắn: "Lục sư huynh, chỗ này chỗ này, chúng ta ở đây!"
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt
Nhan Úy bảo Thanh Tước đưa mình xuống đất.
Hai ba tháng không gặp, khí tràng xa cách trên người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266851/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.