Ngô Giang hô hấp dồn dập, tâm trạng bồn chồn.
Từ khi ánh mắt hắn ta dừng trên người Trần Linh, liền không thể dời đi được nữa.
Dù cho lúc này, nàng đang bị Hùng Kinh Đán và Tần Ngự Tu lôi kéo, tóc tai rối bời trong gió.
Nhưng trong mắt Ngô Giang, nàng là thế này: Trần Linh ngũ quan tinh xảo, nụ cười rạng rỡ, hào quang vạn trượng, xinh đẹp động lòng người.
Vừa mắt!
Thật sự là quá vừa mắt rồi!
Ngô Giang ngây người nhìn.
Sao trước đây hắn ta không nhận ra Trần Linh rất vừa mắt nhỉ? Ngô Giang khó hiểu.
Cố Thường Nhạc lúc này đã được Triệu Trường Thanh dỗ dành xong, Thiệu Cảnh Minh và Thanh Minh cũng vây quanh an ủi ả.
Thấy Ngô Giang không đến nịnh nọt, ả liền khó chịu.
Liếc mắt, lại thấy Ngô Giang đang nhìn Trần Linh.
Ả lập tức ghen tuông bùng nổ, vội vàng bước nhỏ chạy lên, che khuất tầm mắt của Ngô Giang.
"Ngô Giang sư huynh, huynh bị thương nặng lắm phải không? Để muội đưa huynh đến Vạn Hoa Tiểu Đội chữa trị."
Ngô Giang khéo léo tránh tay ả: "Đa tạ."
Chuyến vào Địa Uyên lần này, cũng coi như hắn ta có chút thu hoạch nhỏ.
Bên này, sau khi Hùng Kinh Đán và Tần Ngự Tu xác định Trần Linh không sao, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tần Ngự Tu vỗ đầu nàng, không tiếc lời khen ngợi.
"Không hổ là tiểu phản cốt của Kiếm Phong chúng ta, làm rất tốt."
Hùng Kinh Đán nghe vậy, lập tức không chịu.
"Cái gì mà Kiếm Phong các ngươi? Đây là của tông môn ta, càng là do ta đích thân nhặt về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266847/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.