Trần Linh ném bình ngọc cho Cố Thường Nhạc.
"Mời."
Đã có bình ngọc, nàng sẽ không để tiểu tiên thảo chịu uất ức.
Lục Tử Sâm thấy vậy, không cam lòng bỏ qua, vừa mở miệng:
"Trần Ga!"
"..."
Lục Tử Sâm triệt để im bặt.
Nghiêm Phong nhổ phì phì xuống đất một bãi nước bọt.
"Ngươi mới là Trần Ga, cả nhà ngươi đều là Trần Ga!"
Nghiêm Phong còn muốn dạy Lục Tử Sâm cách làm người, ai ngờ, bầu trời bỗng phát ra tiếng nổ chói tai.
Ầm ầm ầm...
Bùm bùm bùm...
Mọi người ngước nhìn, thấy trên trời xuất hiện một xoáy nước màu tím khổng lồ.
Quanh xoáy nước là một lớp sương mù nhạt, sương mù dần bị hút vào trong.
Cùng lúc đó, mặt đất bắt đầu nứt toác, một lực hút mạnh mẽ hút mọi thứ về phía xoáy nước.
"Địa Uyên sắp đóng!"
Ngụy Tinh Châu hét lớn, không nói hai lời lấy ra dây thừng linh khí tự động co giãn, trói lấy sư đệ sư muội và cả Giang Vô Diễm.
Trần Linh cảnh giác: "Ngày chúng ta mới vào đây cũng bị lực hút này hút xuống, giờ lại muốn lên à?"
Xoáy nước này có chút kỳ lạ, cứ như thể có ý thức tự do vậy.
Ngụy Tinh Châu hiểu sơ qua tình hình: "Xem ra Địa Uyên nơi này có thuộc tính bài ngoại."
"Cái xoáy nước màu tím kia hình như hút mọi thứ, các ngươi chịu khó một chút."
"Lát nữa nếu có thứ gì tấn công, mọi người cứ xả láng mà đánh, ta ở phía trước giữ lái cho."
Giữ lái mà hắn cũng dùng được à? Đầu óc nhị sư huynh có vấn đề rồi? Mấy người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266845/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.