"Gọi Lục Khổng Tước hay Ca Thối đều được, tùy ngươi thích, dù sao cũng là cái tên ác thú vị." Nghiêm Phong đáp.
Lục Tử Sâm nghe vậy, nổ tung.
"Lục Tử Sâm! Lục Tử Sâm!"
"Ta tên Lục Tử Sâm!"
Nghiêm Phong xua tay, vẻ mặt không quan tâm: "Ngươi tên gì không quan trọng, ai thèm để ý."
"Nên là, mặc kệ bọn ta gọi ngươi là gì, ngươi cũng không cần để ý."
Lục Tử Sâm tức đến hộc máu.
"..."
Thằng nhãi ranh này rốt cuộc ăn cái gì mà nói ra được những lời đó? Tên của y, mặc kệ người khác gọi thế nào cũng được sao? Lục Tử Sâm tức đến phát điên rồi.
Trần Linh nhìn Lục Tử Sâm.
Nếu Lục Tử Sâm c.h.ế.t dễ dàng như vậy, thì còn gì thú vị.
Không chỉ phải cứu y, mà còn phải cứu cho sống dở c.h.ế.t dở mới được.
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt
Xét về tình, phải nể mặt mũi Huyền Linh Tông và Lục gia một chút.
Xét về lý, Trần Linh không thích cái kiểu trả thù g.i.ế.c người hả giận, nàng thích hành hạ, thích chọc tức người khác hơn.
Trần Linh đang định đi "đàm phán" với Lục Tử Sâm thì Yến Hắc đã lên tiếng nhắc nhở:
"Đi g.i.ế.c Tam Đầu Ma Hổ đi, tuy rằng cảnh giới không cao, nhưng nó quả thật có kỹ năng đặc biệt."
Cụ thể là gì thì lần này Yến Hắc cũng không nhìn ra.
Nhưng dù sao cũng là đồ vật từ Địa Uyên, có lẽ sau khi g.i.ế.c nó sẽ nhận được kỹ năng đặc biệt cộng thêm cho tu sĩ cũng không có gì lạ.
Tam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266843/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.