Nàng mắt nhanh tay lẹ, túm lấy tay Giang Vô Diễm.
"Giang sư tỷ, muội cho tỷ thứ tốt này!"
Từ đầu đến cuối, ánh mắt Giang Vô Diễm dán chặt lên người Địch Kiên Bỉnh, chẳng để ý đến gì khác.
Bị Trần Linh kéo một cái, nàng ấy ngơ ngác.
"Hả?"
"Không kịp giải thích đâu, tỷ ráng chịu chút."
Dứt lời, Trần Linh rút chủy thủ bên hông, vạch một đường vào lòng bàn tay đối phương.
"Phụt!"
"Tê... Tiểu sư muội, đau đấy..."
Giang Vô Diễm không hề trách cứ Trần Linh, ngược lại nghĩ vẩn vơ, nếu nàng ấy và Địch Kiên Bỉnh là đạo lữ, chẳng phải nên tìm hắn làm nũng, bảo hắn thổi thổi cho đỡ đau sao? Nhưng ý nghĩ này vừa nảy sinh, Giang Vô Diễm đã tự thấy mình phát ngán.
Tặc tặc, đó là việc mấy cô nương điệu chảy nước mới làm, tuyệt đối không hợp với một nữ tu "chuẩn men" như mình.
Trần Linh mặc kệ Giang Vô Diễm có đang xuất thần hay không, vừa rạch xong lòng bàn tay Giang Vô Diễm, liền túm lấy tay nàng ấy ấn mạnh lên quyển trục.
"Phù!"
Một luồng bạch quang chói lòa b.ắ.n thẳng lên trời, khiến người ta nhức mắt.
Vật phẩm thành công tự động nhận chủ.
Đám tu sĩ lúc này đã vung kiếm xông tới, trên không trung dày đặc những giọt m.á.u được linh lực thúc đẩy bay tới.
Một trận mưa m.á.u ập xuống, cảnh tượng kinh hồn bạt vía.
Mẹ kiếp, vì kỳ ngộ mà không tiếc làm khô m.á.u cả người? Đúng là không sợ biến thành xác khô à!
"Yến Hắc, biến thành dù lớn đi!"
Yến Hắc nghe theo lời nàng, xoạt một tiếng biến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266833/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.