Vừa vẽ xong phù Túc Dục, U Băng Tiên Thảo lập tức bay tới.
Vừa bay đến, nó liền vui vẻ vây quanh linh phù mà xoay.
Trần Linh cầm lá phù Túc Dục lắc lư: "Muốn thêm một lá phù nữa đúng không?"
U Băng Tiên Thảo nhảy lên hai cái, rồi gật đầu.
U Băng Tiên Thảo toàn thân màu lam, cành lá trong suốt, nhụy hoa màu cam.
Nó không biết xấu hổ, nhưng lại gật đầu y như người, cảnh tượng có chút quái dị.
Trần Linh khẽ nheo mắt: "Đơn giản thôi, ngươi chữa lành vết thương cho ta và sư huynh trước đi."
"Nếu ngươi phục vụ đại gia ta tốt, loại linh phù này ngươi muốn bao nhiêu, ta vẽ cho ngươi bấy nhiêu."
U Băng Tiên Thảo nghe vậy, trong lòng vô cùng kích động.
Nó điên cuồng gật đầu, rễ cây muốn gãy đến nơi.
Nghiêm Phong vừa nghe thứ này có thể cứu người, lập tức túm lấy nó lôi qua lôi lại.
"Vậy ngươi còn ngẩn ra đó làm gì! Ngươi!"
"Mau cứu sư muội ta! Sư muội ta không thể chết!"
U Băng Tiên Thảo bị hắn lắc đến hoa cả mắt, cánh hoa suýt chút nữa bị hắn vặt trụi.
Cuối cùng, Trần Linh ra tay cứu giúp, u Băng Tiên Thảo mới thoát nạn.
Nó lảo đảo quanh hai sư huynh muội một vòng, vài điểm băng sương rơi xuống người họ.
Một trận mát lạnh, vết thương trên người Trần Linh và Nghiêm Phong đều hồi phục như cũ.
"Thế nào rồi? Sư muội, bây giờ muội thấy sao?"
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt
Nghiêm Phong lập tức kiểm tra vết thương của Trần Linh, thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266829/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.