"Tiểu Thất, động thủ!"
"Vừa g.i.ế.c vừa nhét vào túi Càn Khôn, không chừa một con!"
Nói rồi, nàng dán một lá tụ linh phù lên người Nghiêm Phong. Lập tức, Nghiêm Phong cảm nhận được vô tận linh khí không ngừng tràn vào cơ thể, thậm chí không cần chuyển hóa, linh khí đã tự động biến thành linh lực để hắn vận chuyển.
"Sư muội, ngươi mẹ nó đúng là thiên tài!"
"Ta đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt
Trần Linh ừ một tiếng: "Chúng ta cứ g.i.ế.c trước, g.i.ế.c xong rồi đi thu xác của đám người bị c.h.é.m g.i.ế.c kia."
Trần Linh vừa ra lệnh, Nghiêm Phong lập tức hô lớn: "Tốt thôi, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"
Tuy rằng túi Càn Khôn của Lục Tử Sâm bọn họ đều bị Trần Linh cướp, nhưng đâu chỉ có mỗi bọn họ ở đây.
Coi như là thu phí bảo kê vậy.
Linh ma thú bị thu nhỏ tấn công chẳng khác nào gãi ngứa, mặc kệ Kim Đan hay Nguyên Anh, g.i.ế.c đều soạt soạt soạt, dễ như thái rau.
Chỉ tiếc là, pháp trận này chỉ có tác dụng với thú loại, chứ không thể thu nhỏ con người.
Hai sư huynh muội trực tiếp đồ sát.
Thế là, cảnh tượng mọi người nhìn thấy liền biến thành như này: Liên tục có linh ma thú tiến vào pháp trận, rồi liên tục bị thu nhỏ, bị giết, sau đó biến mất không dấu vết.
Trong lúc mọi người ngơ ngác, linh ma thú đã g.i.ế.c tới, có điều công kích của chúng chỉ như gãi ngứa, căn bản không có tác dụng gì lớn.
Thế là sau một thoáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266823/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.