"Trần Linh, chẳng lẽ là ngươi?"
"Chẳng lẽ ngươi đang ẩn thân hãm hại ta?"
Nhưng rõ ràng đó là giọng của một gã trung niên!
Lục Tử Sâm không chắc chắn, cũng không thể liên hệ một gã trung niên với một tiểu nữ tu.
Trần Linh ẩn thân trên không trung, tươi cười rạng rỡ nhìn Lục Tử Sâm.
Giờ khắc này, Trần Linh thật muốn nói một câu: Không sai, chính là ông nội ngươi đây!
Nhưng nàng vẫn cắn răng nhẫn nhịn.
Nàng chỉ tiếp tục kéo thêm thù hận cho Lục Tử Sâm.
"Sao có thể là Trần Linh!"
"Tại hiện trường đến nửa cái bóng dáng của Trần Linh cũng không thấy, rõ ràng là ngươi xem mọi người như kẻ ngốc mà đùa bỡn."
"Mọi người mau lên đi! Dù sao Địa Uyên và kỳ ngộ đều là để tranh đoạt, mỗi người dựa vào bản lĩnh mà đoạt!"
Trần Linh nói năng hùng hồn, nhiệt huyết sôi trào.
Mọi người nghe vậy, đều cho là phải.
Lục Tử Sâm nhìn trái nhìn phải, nhìn ngang nhìn dọc, chỉ là không phát hiện Trần Linh ở đâu.
Lần này, y hoài nghi Trần Linh cùng gã trung niên kia cùng nhau ẩn thân để hãm hại mình.
Con nhỏ tu nữ này thật là âm hồn không tan mà!
Cái cách nàng theo đuổi người khác thật không thể chấp nhận được, quá đáng ghét.
Ngay khi y định nói chuyện với Trần Linh, đệ tử Nguyệt Hoa Tông liền đứng ra.
"Ta thật sự chịu thua rồi!"
"Mọi người mau xông lên cướp!"
"Đừng tha cho bất cứ đệ tử Huyền Linh Tông nào, tông môn của chúng nó nổi tiếng thích bồi dưỡng đệ tử thân truyền, cướp!"
“Ồ, đúng đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266821/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.