"Đương nhiên là muốn rồi!"
"Đó chính là trứng của Niết Bàn Thánh Long đó, chỉ cần nở ra thì chẳng phải là của chúng ta sao?"
"Người của Huyền Linh Tông vừa có tiền vừa đáng ghét, mất một con rồng đối với bọn chúng chẳng hề xót của."
Nghiêm Phong hai tay hai chân tán thành.
"Đúng đúng đúng!"
"Ta thật ghét cái kiểu bọn chúng dùng lỗ mũi nhìn người khác."
Giang Vô Diễm gật đầu đồng tình: "Đúng vậy, đệ tử Huyền Linh Tông từ đầu đến chân đều toát ra vẻ ưu việt khó hiểu, chó nhìn cũng thấy phiền."
Địch Kiên Bỉnh cũng chiều theo tiểu sư muội nhà mình, dù sao nàng nói gì hắn cũng thấy đúng, thậm chí còn rất vui lòng chiều nàng.
"Được, làm thôi!"
"Nhưng mà sư muội, cái thứ này phải ấp thế nào?"
"Quả trứng to như vậy, chẳng lẽ ngày đêm cưỡi lên nó mà ấp à?" Nghiêm Phong ngơ ngác.
Ba người kia nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng: "Mấy tháng đầu khi mới đến tông môn, mấy tiết học vỡ lòng của ngươi bị chó tha đi đâu rồi?"
Nghiêm Phong ho khan một tiếng: "Lúc đó còn nhỏ mà, nghe trưởng lão nói chuyện là chỉ muốn ngủ thôi."
Cũng phải, Nghiêm Phong bảy tuổi đã đến Diệu Thiên Tông, tuổi còn nhỏ như vậy, có thể nhớ được bao nhiêu kiến thức cơ bản.
Địch Kiên Bỉnh đành phải giải thích lại:
"Mỗi quả trứng thú đều có cách ấp khác nhau, có loại tự mình muốn nở thì nở, có loại cần dùng đến nghi thức triệu hồi, còn Niết Bàn Thánh Long thì đặc biệt hơn, phải ôm nó."
"Niết Bàn Thánh Long khai mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266817/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.