"Ngươi bảo ai là cún con?"
Dù Lục Tử Sâm có lạnh lùng ngạo nghễ đến đâu, khi nghe thấy từ "cún con" cũng cảm thấy bị xúc phạm.
Đàn ông có thể "chó", nhưng tuyệt đối không thể "nhỏ"!
Sỉ nhục!
Một sự sỉ nhục trắng trợn!
Nghiêm Phong lè lưỡi trêu tức: "Ai hỏi thì chính là nói người đó đó!"
"Ngươi ngon thì nói lại lần nữa xem." Lục Tử Sâm mặt mày băng giá, hệt như chỉ cần hắn dám nói sẽ c.h.é.m cho một kiếm.
Nhưng Nghiêm Phong là một tên đầu đất, căn bản không sợ uy hiếp.
Vừa nghe thấy y lải nhải, Nghiêm Phong phản bác: "Nói thì nói, sợ ngươi chắc?"
"Đừng nói một lần, mười lần ta cũng dám nói."
"Cún con cún con! Bé tí tẹo teo! Cún con!"
Lục Tử Sâm rút kiếm Huyền Tinh, mặt mày u ám.
"Dám nói thêm câu nữa, tin ta cắt lưỡi ngươi không hả!"
Thấy y ghét cái biệt danh "cún con" đến vậy, Trần Linh lập tức cười phá lên.
Cô vỗ tay theo nhịp, vui vẻ hô: "Cún con cún con cún con!"
Nghiêm Phong bắt chước theo, vừa vỗ tay vừa hát: "Đồ ngốc đồ ngốc đồ đại ngốc!"
Lục Tử Sâm giận tím mặt, nhưng lại vướng bận hình tượng, không muốn nổi nóng vô cớ, đành nén cục tức trong bụng, nghiến răng tranh cãi với Trần Linh và Nghiêm Phong.
"Con nhãi kia chỉ là một gã tu sĩ Luyện Khí tầng chín, tu vi không bằng bất kỳ ai ở đây. Linh Hỏa Quyết một mạch bảy thức khó luyện thế nào, không cần ta phải nói, dù là kẻ Trúc Cơ hậu kỳ như ngươi, cũng chưa chắc luyện thành!"
Lục Tử Sâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266814/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.