Lang Gia có chút u uất.
Đánh dấu khế ước thì cứ đánh dấu, nhưng sao nó lại bất tài đến thế, lại bị mấy quả chuối dụ đi mất rồi? Nhưng mà sống thì đói quá, chuối lại thơm, Trần Linh cho nhiều quá…
Nó sống ở Địa Uyên này, mỗi ngày chỉ có thể hút linh khí để sống, để tránh bị ăn thịt.
Nhưng mà nhưng mà!
Nghiêm Phong thấy Lang Gia ủ rũ, bèn bóc cho nó hai quả chuối, xoa đầu nó.
“Đừng buồn, cái tên lẳng lơ khó nghe nhất còn ở phía sau kìa, lần sau bảo ngươi đặt tên cho linh sủng thứ hai của Bánh Chiên sư huynh.”
Lang Gia buồn bực ăn chuối, hai má phồng căng.
Nó ngậm nước mắt ăn liền hai quả chuối.
Ô ô ô, ngon quá đi, đúng là mỹ vị nhân gian! Tuyệt vời ông mặt trời!
Vừa vui vẻ, thân thể Lang Gia liền dần dần lớn lên.
Nghiêm Phong nhìn nó, hai mắt sáng quắc.
Cuối cùng, khi Lang Gia to bằng con thỏ, hắn không thể nhịn được nữa, vồ lấy nó.
Vừa bắt được, hắn liền ra sức vuốt ve.
"Ô ô ô... Mềm quá, lông xù xù, sờ thích thật!"
Lang Gia bị vuốt đến đầu óc quay cuồng, choáng váng, Địch Kiên Bỉnh và Giang Vô Diễm đứng bên cạnh, hai mắt tỏa ánh sói, cố nhịn đến run cả người.
Phải làm sao đây, bọn họ cũng muốn vuốt! Nhưng đó là linh sủng của sư muội, lỡ vuốt c.h.ế.t thì... Hai người không dám nghĩ tiếp.
Nhịn!
Loại tu sĩ cường tráng như bọn họ mà vuốt cục bông thì không biết chừng mực, không thể làm hại linh sủng nhỏ được.
Cố Thường Nhạc luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266811/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.