Thiệu Cảnh Minh theo bản năng che chắn Cố Thường Nhạc sau lưng: "Tiểu sư muội, rõ ràng là nàng ta muốn gây sự với muội, chúng ta cứ tự đi một mình đi, yên tâm, có ta bảo kê cho muội."
Cố Thường Nhạc khẽ lắc đầu: "Đâu có, Trần Linh là người hiểu chuyện mà."
Cố Thường Nhạc hiểu rõ, muốn có được đồ tốt, nhất định phải đi cùng nhóm Trần Linh.
Bây giờ ả đã là tu sĩ Trúc Cơ, hơn Trần Linh cả một cảnh giới, đương nhiên không sợ bị hớt tay trên.
Cố Thường Nhạc tràn đầy tự tin.
Nghiêm Phong thiếu chút nữa nôn khan: "Sư muội, chúng ta đừng đi cùng ả ta, động tí là khóc lóc, động tí là làm bộ làm tịch đáng thương, ghê tởm c.h.ế.t đi được!"
Hai mắt Trần Linh hơi híp lại: "Rõ ràng con gái khóc là rất đẹp mà, chúng ta nhất định phải xem ả ta khóc nhiều vào."
Nghiêm Phong liếc mắt đã nhìn ra ý đồ xấu xa trong mắt nàng.
Sư muội nhà mình tuyệt đối không có ý tốt.
Nhưng hắn có thể làm gì? Đương nhiên là chiều theo thôi.
Cố Thường Nhạc thấy bọn họ không có ý kiến gì, lập tức đi công lược nhóm người Vưu Tử An.
Lúc nãy hai nhóm người này còn hò hét đòi đánh giết, chắc hẳn có mâu thuẫn sâu sắc.
Ả bước những bước nhỏ đến trước mặt Vưu Tử An, nở nụ cười tươi rói với hắn ta.
"Các vị là đệ tử Khí Phong phải không?"
Giọng Cố Thường Nhạc ngọt ngào, dáng vẻ đáng yêu, mái tóc đen dài óng ả theo động tác cúi người của ả mà xõa xuống từ sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266807/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.