"Ngươi, ngươi, ngươi quá đáng lắm rồi!"
“Rõ ràng ngươi muốn cùng ta ký kết linh khế, sao có thể nửa chừng đổi đối tượng chứ!”
"Ngươi, ngươi..."
Cố Thường Nhạc nghẹn ngào, đôi mắt đẹp đẫm lệ, nắm chặt tay, thân thể run rẩy. Như thể phải chịu một nỗi oan khuất tày trời.
Trần Linh trợn trắng mắt: "Thật sự cho rằng mình là con cưng của trời đất chắc?"
"Vừa nãy ai chê nó vừa dơ vừa xấu vừa ghê tởm, bây giờ biết người ta lợi hại lại khóc lóc oán trách."
"Không có số làm công chúa lại mắc bệnh công chúa, ngươi tưởng rơi vài giọt nước mắt là có thể đạt được thứ mình muốn sao?"
"Giới tu tiên không cần đồ não tàn, ngươi nên sớm rời khỏi tông môn, tùy tiện tìm một người đàn ông mà gả đi!"
“Nghiêm Phong, đi, ký kết linh khế.”
Cố Thường Nhạc bị sỉ nhục, vừa giận vừa xấu hổ.
Ả bái nhập Vạn Trận Phong đã hai năm, từ khi vào sư môn đến nay, bất kể ả muốn gì chỉ cần làm nũng là có được, không ngoa khi nói, cả sư môn đều sợ nước mắt của ả.
Nhưng giờ phút này, sự sỉ nhục của Trần Linh và hành vi cướp đoạt linh sủng, khiến ả ý thức được, nước mắt vô dụng.
"Khá lắm mồm mép lanh lợi, đồ độc phụ, xem hôm nay ta không g.i.ế.c ngươi!"
Thanh Minh lập tức rút kiếm xông lên.
Nghiêm Phong thấy vậy, liền rút kiếm nghênh chiến, bảo vệ Trần Linh sau lưng.
Thanh Minh trừng mắt nghiến răng nhìn Nghiêm Phong, uy hiếp:
“Nghiêm Phong, hôm nay ngươi dám ký kết linh khế này thử xem!”
Nghiêm Phong cười nhạt:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266800/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.