"Không ngờ đúng không? Không ngờ đúng không? Triệu Trường Thanh!"
"Tiểu sư tỷ luôn bị ngươi xem thường, mặc cho đám đồ đệ khác bóc lột lại là một kỳ tài trận pháp!"
"Đó chính là quy tắc thiên địa đấy, cái lão già nhà ngươi tu luyện mấy chục năm, cũng không thấy ngươi lĩnh ngộ được quy tắc thiên địa, cười c.h.ế.t ta, ha ha ha ha!"
"Ồ, suýt chút nữa quên mất, nàng đã đá cái thứ thiên vị như ngươi rồi, tên phản đồ nhỏ bây giờ là đồ đệ của ta, là đồ đệ của ta đấy, ha ha ha ha!"
Tần Ngự Tu chỉ lo cười nhạo, dường như chẳng để ý đến việc mình đột phá cảnh giới.
Mọi người đều nghĩ vậy, nhưng ngay sau đó, họ thấy vẻ mặt Tần Ngự Tu nghi hoặc kêu lên một tiếng "a".
"Sao ngươi không cãi nhau với ta? Sao không phản bác, không chửi người?"
"Ôi chao, suýt chút nữa quên mất, ngươi vẫn chỉ là một tên rác rưởi Nguyên Anh nhỏ bé, loại Nguyên Anh nhỏ yếu đến nỗi cũng không phá được chú cấm ngôn của tông chủ."
Mọi người: "..." Thì ra không phải không để ý, chỉ là chưa đến lúc khiến người ta căm hận nhất nên mới không lải nhải.
Triệu Trường Thanh tức đến mặt đỏ tai hồng, nghiến răng nghiến lợi, thái dương thậm chí còn nổi gân xanh.
Xong Tần Ngự Tu còn không quên châm chọc: "Triệu Trường Thanh, bộ dạng ngươi bây giờ chẳng khác gì một con chó!"
Triệu Trường Thanh tức đến suýt ngất đi.
"Cười c.h.ế.t mất, ngươi tức giận nữa thì có ích gì, vẫn không thể tức đến mức đột phá cảnh giới."
Triệu Trường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266793/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.