"Đương nhiên rồi, nhìn ta làm này."
Nói rồi, Trần Linh vãi một nắm hạt giống cỏ khô ác ma đã được rót linh lực xuống đất.
Ngay giây sau, đám đệ tử Vạn Trận Phong đồng loạt bị cỏ khô ác ma điên cuồng sinh trưởng bao vây, Trần Linh lấy ra Yến Hắc vung về phía bọn họ.
"Trói chúng lại cho ta, ta sắp rơi rồi."
Vút vút vút!
Một đám người lập tức bị Yến Hắc trói thành đệm thịt.
Hạt giống cỏ bông mây vừa ném xuống, lập tức bám rễ vào đám cỏ khô ác ma, hút lấy linh lực của đệ tử Vạn Trận Phong mà điên cuồng sinh trưởng, chỉ trong vài nhịp thở đã biến thành những đám mây trắng muốt mềm mại.
"Nhảy lên!"
Hai mắt Nghiêm Phong sáng lên, nhào tới.
Địch Kiên Bỉnh cũng không khách khí, dồn sức nhảy về phía đó.
Hai tháng nay, hắn nghe Nghiêm Phong kể lể thêm mắm dặm muối vô số chuyện bực mình của Trần Linh ở sư môn cũ, tự nhiên cảm thấy người Vạn Trận Phong chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
Hắn rất thích làm những việc giúp sư muội xả giận thế này.
"Bịch! Bịch! Bịch!"
Một combo ba phát liên tiếp, đám đệ tử Vạn Trận Phong ở dưới kêu la thảm thiết.
Vẻ mặt Cố Thường Nhạc, Thanh Minh, Ngô Giang tái mét.
Không đau lắm, nhưng mà mất mặt quá đi!
Triệu Trường Thanh đứng bên trái Hùng Kinh Đán, mặt mày đen sầm lại.
Sỉ nhục!
Đây quả thực là sỉ nhục trắng trợn!
Giờ khắc này, Triệu Trường Thanh cảm thấy Trần Linh như đang cưỡi trên cổ mình mà quạt tai liên tục.
Vừa uất ức vừa nhục nhã!
Gân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266787/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.