Hùng Kinh Đán không thể nhịn thêm nữa, cuối cùng cũng lên tiếng ngăn cản hai người, giọng nói vang như sấm.
Một lát nữa Vạn Trận Phong mà nứt ra thì ông lại phải móc linh thạch từ túi tiền ra sửa chữa... Ôi không, tiền bạc không quan trọng, chủ yếu là người tu tiên đánh nhau, người phàm gặp họa! Ông phải bảo vệ những mầm non của tông môn, đây đều là tương lai của tông môn! Nhỡ đâu vì trưởng bối đánh nhau mà bị thương thì còn gì nữa? Thật đáng lo ngại! Tần Ngự Tu "hừ" một tiếng, lấy từ trên eo một chiếc nhẫn trữ vật ném cho Hùng Kinh Đán, thật là tùy tiện.
"Chút linh thạch này ngươi cứ cầm lấy, ta sẽ bố trí trận pháp mở kết giới phong ấn mà đánh, nên không cần lo lắng. Cứ việc thoải mái!"
Sắc mặt Hùng Kinh Đán xanh mét, mở miệng liền quát: "Đánh, đánh, đánh! Trong đầu các ngươi chỉ có đánh nhau thôi à? Hai người muốn đánh nhau thì cút ra khỏi tông môn mà đánh, muốn c.h.ế.t ở đâu thì chết! Đừng có làm loạn ở đây!"
Trần Linh là đứa trẻ mà Hùng Kinh Đán tự mình nuôi nấng bên cạnh nhiều năm, ông cũng coi Trần Linh như con mình, nên mới nhắm mắt làm ngơ trước việc Tần Ngự Tu vì Trần Linh đứng ra rồi làm đủ loại náo loạn. Nhưng nếu hai vị đại năng Nguyên Anh kỳ này mà đánh nhau ở đây, cả tông môn sẽ bị hủy mất, tan tành thành tro bụi.
Ban đầu Hùng Kinh Đán thấy Trần Linh từ nhỏ đã thích quấn lấy Triệu Trường Thanh, nên mới để nàng bái vào môn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266780/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.