59
Ta và Tiêu Dư An nằm song song trên cát.
Giữa đêm, bầu trời tối đen như mực, giống như một mái vòm tròn, cả trời đầy sao lấp lánh, ánh sáng dịu dàng và dài lâu. Những ngôi sao ấy đã tô điểm cho bầu trời này suốt hàng nghìn năm, từng chiếu sáng những người lữ khách qua lại trong sa mạc này, giờ đây cũng đang chiếu sáng cho chúng ta.
Ta gối tay lên đầu, làn gió đêm nhẹ nhàng thổi qua thảo nguyên, làm bay bay tà áo.
"Tiêu Dư An, chàng thấy bầu trời sao trên Đại Mạc này có đẹp không?"
"Quá đẹp." Giọng hắn thì thào bên cạnh.
Khi trước, khi ta muốn đến Trường An, ta cũng đã từng nằm như vậy trên Đại Mạc, nhưng lúc ấy chỉ có mình ta mà thôi.
Ta ngước nhìn bầu trời sao cao vời vợi, từ từ nói: "Tiêu Dư An, ta có chuyện muốn nói với chàng. Thực ra, ta đã lừa chàng."
Hắn nghiêng đầu nhìn ta: "Nàng lừa ta chuyện gì?"
Ta vẫn nằm thẳng, nói: "Con đường ta dẫn chàng đi không phải là để tìm Lâm Bạch Vũ. Ta thực sự muốn mang chàng đi trốn, đến một nơi không ai biết, rồi chàng sẽ chỉ là của một mình ta."
Hắn bật dậy ngồi thẳng.
Qua một lúc lâu, ta mới nghe thấy hắn hỏi: "Thật không?"
Hắn còn tin thật đấy. Tướng mạo ngớ ngẩn ấy, sao mà dễ thương thế.
Ta bật cười: "Không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-gia-tren-sa-mac/3745348/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.